Trần Mộng Tú

Tôi   là người sống độc thân (và không có con), năm nay 50 tuổi. Tôi sinh sống ở Virginia thuộc Hoa Thịnh Ðốn, sức khỏe đầy đủ và có việc làm vững chắc.Tôi có người cha 85 tuổi, sống tại Houston, Texas.Ôi bao dặm đường xa cách.
Từ ngày mẹ tôi mất cha tôi sống một mình, ông không chịu rời căn nhà với những năm tháng của quá khứ và tôi không thể bỏ việc để dọn về nhà cha.

Mùa Xuân năm ngoái cha tôi bị ngã bể xương hông và dập một bên sườn... Bây giờ cha tôi phải vào viện dưỡng lão dành cho người già ốm yếu và được xếp vào danh sách phải săn sóc đủ vòng tròn của chiếc đồng hồ treo trong phòng ông:
Từ ăn uống, nằm ngồi, đi đứng, làm vệ sinh, nhất nhất đều có y tá. Điều đáng buồn là trong khi nhận tất cả phục dịch cho thân thể thì đầu óc của cha tôi vẫn còn minh mẫn của một  Giáo sư dậy Toán cách đây mấy chục năm…
Tôi không thể thường xuyên bỏ công việc để xuống thăm cha, nhưng mỗi ngày tôi điện thoại, điện thư liên lạc với bác sĩ, dược sĩ, y tá và những người săn sóc cho cha tôi tại viện dưỡng lão.  Tôi cố gắng thu xếp để mỗi hai tháng đến với cha tôi trong cuối tuần, và mỗi năm một tuần “vacation” vào dịp lễ Tạ Ơn hay Giáng Sinh. Tôi biết là cha tôi rất mừng mỗi lần thấy con đến thăm.  Ánh mắt của cha tôi khi nhìn tôi chào ra về bao giờ cũng theo tôi suốt chuyến bay.Hôm nay cũng thế, khi ngửa cổ ra sau ghế để tìm giấc ngủ ngắn trên phi cơ, tôi nhìn rất rõ lại hai con mắt của cha tôi.
Bất giác tôi tự hỏi: “Khi tôi vào tuổi già yếu…Ai sẽ là ‘TÔI’ để tới lui săn sóc thường xuyên?”.
Một người độc thân không có anh chị em và những người già không con, những người có con sống không cùng một tiểu bang, hay xa hơn nữa ở quốc gia khác thì sẽ rơi vào hoàn cảnh nào khi tuổi già lặn xuống như mặt trời lặn trên biển.
 Thùng thư ba, bốn ngày không người lấy, hay đống báo thành chồng trước hiên nhà, cỏ không cắt, lá không cào, các cửa sổ không mở…là dấu hiệu cho hàng xóm biết nên báo cảnh sát vì chủ nhân trong căn nhà đó ở một mình và là người già. 
Nỗi lo âu của một người không  thân bằng quyến thuộc ở gần lúc tuổi già không phải là nỗi lo âu “quá đáng”! Ðó là điều chúng ta nên nghĩ khi còn có thể thu xếp cho chính mình. 
Bà Barbara Gordon có mẹ già 92 tuổi sống ở Florida, trong khi bà làm việc tại New York,đặt câu hỏi “Who will be ME for me?” 
Bà đem câu hỏi đó hỏi những người bạn độc thân như bà, không con hay có con tản mác mười phương, họ cùng nhau bàn bạc, đặt ra những câu hỏi cho tuổi già: 
 – Tôi sẽ sống ở đâu?
 – Tôi sẽ sống như thế nào?
 – Tôi có đủ tiền không?
 – Ai sẽ săn sóc tôi nếu tôi mất khả năng hoạt động?  
 – Nếu tôi ngã (lúc già yếu)nằm dưới đất hai, ba ngày thì sao?
 – Một ngày nào đó liệu tôi có phải rời căn nhà tôi đang ở ?..  
Những câu hỏi trên đưa đến câu trả lời khác nhau mà câu nào cũng  mơ hồ.
Cuối cùng họ kết luận:
Cách mình đang sống sẽ ảnh hưởng vào đời sống của mình lúc về già.Họ làm danh sách sau đây như kim chỉ nam:
                   ”  Có bạn bè ở mọi lứa tuổi.”
– Ðừng bao giờ nghĩ mình chỉ có thể thân với người cùng tuổi hay cùng hoàn cảnh.Ðồng ý là họ hiểu mình nhưng đồng thời cũng chỉ nghe  than thở của nhau, không có gì mới lạ!
– Giao thiệp với người trẻ hơn.. thì mình cũng trẻ  với cách suy nghĩ của đời sống “Mới” này.
– Giao thiệp với người già hơn để hưởng khôn ngoan của họ.  
       “Kết thân với hàng xóm”
Chắc bạn không muốn ngã xuống sàn nhà, nằm dưới đất 2
 hoặc 3 ngày…mà không có ai đến vực lên!
Một tiếng gọi cửa cho hàng xóm có khi cứu được bạn đấy.
“Qua lại” với hàng xóm là điều nên làm. Có hàng xóm tin và thân nhau còn giao cho họ chìa khóa nhà là điều hay.
Người lớn tuổi không còn sợ mất mát về vật chất, cái quý nhất chính là bản thân mình.
Nếu hai gia đình cùng có con nhỏ ở cạnh nhau và thân thiện là điều rất quý: Tránh được  va chạm về con cái và hữu ích khi về già.
         “Một bác sĩ thân thiện và có lương tâm”… rất cần.
Bác sĩ này phải là người sẵn sàng với bạn khi bạn cần tới: Một người không từ chối cắt nghĩa câu hỏi xem ra không mấy chính xác của bạn. (Những câu hỏi không kinh nghiệm của người trẻ và “lẩm cẩm” của người già)
              “Dược Sĩ -DS- trẻ hơn mình nhiều tuổi”
Mua thuốc với DS này, bạn được họ cắt nghĩa rõ ràng và thân thiện. Người bệnh ở lứa tuổi nào cũng cần DS trẻ trung.
                                    “Tiêu xài ít, để dành nhiều”
           – Người trẻ để dành cho ngày mai.
           – Người già để dành cho hậu sự.
   Cần kiệm luôn luôn là một tính tốt.
                   “Ăn uống cẩn thận hơn.”
Thức ăn luôn  là một nguyên nhân chính cho sức khỏe.
Dân nước nào cũng tự hào về văn hóa ẩm thực của nước họ.
Nhưng  bao tử của cả “bàng dân thiên hạ” chỉ muốn tiêu thụ  thức ăn nhẹ, ít dầu mỡ và…bổ dưỡng.
Bạn lắng nghe cơ thể bạn phản ứng thế nào sau mỗi bữa ăn khác nhau, thì bạn sẽ hiểu ngay nó muốn nói điều gì!
                      “Thể thao & thể dục nhiều hơn”
Ai cũng biết cơ thể vận động thì khỏe mạnh và đầu óc minh mẫn...Cứ cả ngày ngồi gõ cọc cọc (như chính tôi) ở máy vi tính, hay xem phim bộ như phần đông người Việt lớn tuổi, chắc chắn là không đúng!
            – Hãy đứng lên. Người trẻ có thể thao của người trẻ, người lớn tuổi có sinh hoạt thể thao cho tuổi của mình.
   – Nếu không đi bộ xa được.. thì loanh quanh trong khu xóm, hoặc “vung tay, khua chân” ngay trong nhà mình.
   – Ðừng ngồi yên một chỗ. Chim chóc ngoài vườn đang gọi! 
                           Ngay bây giờ phải là “MÌNH”.
Có người đặt câu hỏi: “Ai thương tôi nhất?.”
Câu trả lời: ” Mình thương chính mình nhất! ” 
Vì chồng/vợ hoặc con cũng không thương mình bằng chính mình thương mình! Chồng, (vợ) hay con không thể chịu trách nhiệm về thân thể của bạn!..Họ chỉ chia sẻ một phần nào.
Nếu bây giờ bạn thực hiện những điều trên thì khi về già là bạn đã lo cho bạn khá nhiều. Vì ai đó, không phải bà con mình (người bạn hàng xóm) sẽ nhắc  bạn:
“Tối nay lúc 9:00 giờ có mục đọc truyện của đài phát thanh (tiếng Việt) hay lắm”.  
Hoặc: “Chủ Nhật này…bà đi chùa không? Có xe đưa đón”.
  – Trần Mộng Tú –

Related Post